Em tìm anh giữ mùa thu Hà Nội

Thu lại về, tiết trời Hà Nội dịu dàng với cái nắng ban mai, những làn gió mơn man, mùi hoa sữa nồng nàn, lá vàng rơi khắp phố. Em tìm anh giữa cái nắng hanh hao của mùa thu Hà Nội!

Những ngày tháng mình bên nhau lại ùa về trong em. Ánh mắt dịu dàng, cái nắm tay siết chặt của một thời vụng dại bất chợt chạy qua miền ký ức mang tên anh!

hoang-hoai-tim-anh-giua-mua-thu-ha-noi-1-300x205

Thu lại về lá vàng rơi trên phố

Ngày ấy, giá như em không đi trên chuyến bus định mệnh ấy, giá như mình đừng quen, giá như em mạnh mẽ hơn một chút để không nhìn về phiá anh, có lẽ giờ này em đã không phải ưu tư, muộn phiền đến thế. Gía như,….giá như,….bao nhiêu câu giá như cho đủ đầy nỗi nhớ về miền ký ức xa xăm. Về một thời nông nỗi của tuổi trẻ mà chúng ta đã qua. Vẫn cũng nhau hít thở bầu không khí trong một thành phố nhưng xa quá một tình yêu xưa cũ. Mỗi khi thu về em lại bất chợt lang thang trên những đoạn đường quen,…em tìm anh!  Muốn mở lòng với một ai đó thật khó bởi em thật khó để yêu them một người khi trong tim vẫn tồn tại một bóng hình xưa cũ. Biết chẳng thể nào là của nhau nữa nhưng em không đang tâm xóa đi những kỷ niệm đáng lẽ đã phải xếp vào quá khử của miền nhớ đã qua.

Em vẫn còn yêu anh hay đó chỉ là thói quen để em tìm anh giữ vùng trời của ký ức, vẫn cứ nhớ về để rồi tự đóng cửa trái tim mình. Anh thì sao? Anh đã có gia đình nhỏ, vui vầy cùng gia đình sau những giờ tan sở, còn em lại hoang hoải đi tiềm miền ký ức để lại thấy mình cô đơn đến nhường  nào.

hoang-hoai-tim-anh-giua-mua-thu-ha-noi-2

Sao em vẫn kiếm tìm anh nơi vùng trời ký ức

Một cô gái 30 đâu còn trẻ dại, khờ khạo nữa anh nhỉ? Gía như, ngày đó mình không mất nhau, có lẽ giờ em đã là một bà mẹ trẻ, một người vợ đảm trong căn nhà nhỏ xinh, nơi có anh làm chỗ dựa tinh thần cho mẹ con em bước qua những giống bão cuộc đời. Em lại mơ mộng viễn vông và rồi em tìm anh chỉ để nhớ thôi có được không? Biết rằng câu trả lời là ở nơi em, nhưng sao vẫn muốn hỏi nhỉ? Em thật ngốc phải không anh!

Thu lại về rồi anh! Mùi cốm xanh, hoa sữa lan tỏa trên phố khiến em chạnh lòng, lại hoang hoải tìm anh giữa vùng trời ký ức. Rồi dặn lòng hãy quên anh đi, nhưng sao bàn chân em vẫn lạc lối về chốn cũ, con tim vẫn nhói lên, ánh mắt vẫn kiếm tìm mỗi khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc tưởng như đó là anh!

Hà Nội lại vào thu!

Lam Anh

Nguồn: thegioiphunu.net

Bài Viết Liên Quan